Cho tôi 01 từ khóa nào...

Linhanh's Liveshow

           - * - * - * - - * - * - * -

Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2011

Không đề..

Tôi cũng muốn viết những bài thơ vui
Để cho đời thêm tiếng cười vui vẻ
Tôi đã cố nhưng không sao cầm lệ
Tủi phận mình chốn trần thế đau thương

Tôi viết thơ đã quen giữa đêm trường
Bên khung cửa nhìn sương rơi từng giọt
Khi mọi người ngủ ngon trong hạnh phúc
Thì một mình tôi thổn thức con tim

Thầm ao ước một nếp sống êm đềm
Nơi an nghĩ cho cánh chim mỏi mệt
Ôm thương lòng đớn đau còn in vết
Vì cuộc sống trôi dạt chốn giang hồ

Đêm từng đêm tôi nếm giọt lệ khô
Đã từ lâu cạn bên bờ đau khổ
Thôi không chảy vì thiếu người dành dỗ
Chết cả lòng trước phần số chua cay



Tôi cũng mong đời có lúc đổi thay
Cho tôi vui trên đường dài chiếc bóng
Để cho tôi có được niềm hy vọng
Lắp vào trong khoảng trống của tâm hồn

____sưu tầm____

Giọt buồn




Giọt buồn len lén vào Tim
Ngày treo trái nhớ, đêm dìm ước mơ
Nhạt trong ảo ảnh xa mờ
Mộng thời tan vỡ, dòng thơ chợt buồn.

Tình rơi xuống tận đáy nguồn
Đoạn sầu ai vớt , để buồn Tim đau.
Tình ơi sao sớm nhạt màu
Để hoa khô héo.....vì đâu hỡi người?....!

Ai mang đi mất nụ cười
Đến đêm giọt lệ, lặng rơi âm thầm.
Kìa trăng! Soi bóng nghiêng nằm
Ôm sầu hiu quạnh, tháng năm tủi hờn.

Thương Anh hạnh phúc nào hơn
Gió mây cũng phải ghen hờn đôi ta.
Một đêm bão táp phong ba
Mưa thiên trút xuống , lòng ta ngập sầu .

Mưa nguồn sẽ chảy về đâu ...?
Ta buồn nào biết giải sầu cùng ai?
Đêm khuya thanh vắng canh dài
Gió lùa song cửa, then cài Tim đơn.

Đèn đêm le lói chập chờn
Tử Quy khóc bạn gợi hồn đắng cay
Tình gieo chi kiếp đọa đày
Để ta ngụp lặn tháng ngày đau thương

Ai gieo chi cảnh đoạn trường
Nát hồn đơn lạnh lệ vương mi sầu
Hỏi vì đâu, tại vì đâu
Giọt buồn mi lệ hoen màu mắt em!

________St________

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2011

Chia tay Đô Rê Mon - 17/03/2011

Hình tặng Đô Rê Mon nè... Chúc ĐRM luôn vui vẻ, trẻ khỏe, hạnh phúc và thành công nhiều hơn nữa trên con đường cuộc sống nhé.

We miss you!




























Thứ Hai, 7 tháng 2, 2011

Chúc mừng năm mới 2011!

Dear everybody!

2011 đến rồi, Linh Anh kính chúc quý bà con cô bác, quý anh chị gần xa một năm mới an khang thịnh vượng, cầu được ước thấy, bách niên giai lão...

Cơn gió nhẹ thoảng qua cành lá
Có phải là xuân đã về đây?
Én chao lượn nghiêng nghiêng đôi cánh
Cây nảy lộc màu xanh biêng biếc
Hoa hé nụ lung linh trong sương sớm
Xuân đã về với tất cả chúng ta
Khúc giao mùa ngân nga đây đó
Cùng chúc nhau muôn vạn điều may!

Người nghèo khó mau mau giàu có
Ai cô đơn tìm được tình yêu
Chúc em nhỏ mau ăn chóng lớn
Chúc người già vui vẻ sống lâu
Chúc mọi người một mùa xuân mới
Có niềm vui và mãi mãi yêu đời
Gặp may mắn và luôn hạnh phúc
Để ngày xuân càng đẹp càng xinh!


CUNG CHÚC TÂN XUÂN !!!

_St_

Bài thơ Đôi dép

Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép

Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết

Những vật tầm thường cũng viết thành thơ



Hai chiếc dép kia gặp gỡ tự bao giờ


Có yêu đâu mà chẳng rời nửa bước


Cũng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược


Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau



Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao

Cùng chia sẻ sức người chà đạp

Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác

Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia



Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi

Mọi thay thế sẽ trở thành khập khễnh

Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết

Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu



Cũng như mình trong những phút vắng nhau

Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía

Dẫu bên cạnh đã có người thay thế

Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh



Đôi dép vô tư khắn khít bước song hành

Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối

Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội

Lối đi nào cũng có mặt có đôi



Không thiếu nhau trên những bước đường đời

Dẫu mỗi chiếc có một bên phải trái

Nhưng anh yêu em bởi những điều ngược lại

Gắn bó đời nhau bởi một bước đi chung



Hai mảnh đời thầm lặng bước song song


Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc


Chỉ còn một là không còn gì hết


Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia




Tác giả: Nguyễn Trung Kiên - thica.net




Cuộc đời ta mãi mãi chẳng xa lìa

Mất một chiếc, chiếc kia vào sọt rác

Hay cố lê bên những gì phế thải

Sống âm thầm nơi xó góc tối đen



Rồi ngày kia buồn chán không ánh đèn

Chiếc còn lại cũng ra đi vĩnh viễn

Ngày ra đi không một người đưa tiễn

Nhưng vui lòng vì gặp lại chiếc kia



Một nơi xa hai chiếc chẳng chia lìa

Vì đã thoát khỏi cảnh đời ô trọc

Không hơn thua ghét ghen hay lừa lọc

Bước song hành một dạ đến ngàn thu






















Thứ Sáu, 4 tháng 2, 2011

I want to make u happy but it's impossible!


Em phải xa anh?!

Ngày nào ...
Em cũng phải suy nghĩ ...
Thật sự, quá mệt mỏi ...

Thêm 1 chút gì đó ... chán nản ...
Em muốn cứ mặc kệ nó ...
Để thời gian giải
 quyết ...

Tình cảm mình ...

Nhưng ...
Em biết ...
Nếu em buông thả
 nó ...

Tình cảm em dành cho anh ...
Sẽ ...
Phai mờ ...

Chủ Nhật, 30 tháng 1, 2011

Thơ con ếch - Buồn

Em đừng buồn nhé em yêu


Lá xanh còn đỏ – trời chiều còn đen

… nữa là cuộc sống bon chen

… nữa là một chút chút tình duyên hững hờ



Hieuorion

Thứ Hai, 17 tháng 1, 2011

Những đứa trẻ mưu sinh lúc nửa đêm ở chợ đầu mối

Mặc cho cái lạnh giữa đêm khuya, cậu bé chừng 12 tuổi áo đẫm mồ hôi, ôm từng bao rau, củ quả… đặt lên trên chiếc xe cao gấp rưỡi thân người, luồn lách giữa chợ đông người.

Chợ đầu mối nông sản Thủ Đức (TP HCM), từ ngày hình thành, đã là nơi để hàng trăm con người bán sức lao động kiếm tiền. Trong đội quân bốc xếp hùng hậu tại nơi này có hàng chục em nhỏ 10 - 16 tuổi.
Hơn 12h đêm những ngày đầu tháng 1, tiếng động cơ, còi xe của những chuyến xe hàng container, xe tải tấp nập ra vào chợ, tiếng gọi nhau í ới của những người giao hàng phá tan màn đêm tĩnh lặng, báo hiệu một phiên chợ nhộn nhịp lúc nửa đêm. Giữa cái lạnh ấy, cậu bé Do (chừng 10 tuổi, quê Nghệ An) hì hục chất đầy những bao rau (hơn 5 kg) lên chiếc xe kéo. Thỉnh thoảng, cậu bé lấy tay gạt những giọt mồ hôi rơi lã chã trên gương mặt già trước tuổi.

Sau mỗi đêm kéo xe thuê, Do chỉ kiếm được vài chục ngàn đồng. Ảnh: Vĩnh Phú.
“Học hết lớp 5 thì cháu phải nghỉ học, nhà nghèo lại đông anh em các anh chị đều phải đi bán vé số hoặc đi làm thuê để kiếm tiền phụ ba mẹ, nhà cháu nghèo lắm”. Do vừa đẩy xe vừa nói.



Chủ Nhật, 16 tháng 1, 2011

Trị giá hóa đơn bằng một ly sữa

Một cậu bé nghèo làm nghề bán hàng rong để kiếm tiền học. Một ngày nọ nhận thấy mình chỉ còn mỗi một hào mà bụng đang đói, cậu định bụng sẽ sang nhà kế bên xin một bữa ăn. Một phụ nữ đẹp ra mở cửa. Bối rối trước cuộc gặp gỡ không hẹn trước này thay vì ăn cậu xin uống. Người phụ nữ đoán ra cậu đang đói và mang đến cho cậu một ly sữa lớn. Cậu chầm chậm nhấp từng ngụm sữa rồi hỏi: "Cháu phải trả cho cô bao nhiêu ạ?"
Người phụ nữ trả lời: "Cháu không nợ cô cái gì cả. Mẹ cô đã dạy không bao giờ nhận tiền trả cho lòng tốt"
Cậu bé cảm kích đáp: "Cháu sẽ cám ơn cô từ sâu thẳm trái tim cháu.".
Khi ra đi cậu cảm thấy khoẻ khoắn hơn và niềm tin của cậu vào con người càng mãnh liệt hơn. Trước đó cậu gần như muốn đầu hàng trước số phận.
Nhiều năm sau đó người phụ nữ bị ốm nặng. Các bác sĩ địa phương đều bó tay. Họ chuyển bà đến một thành phố lớn và tiến sĩ Howard Kelly được mời đến tham vấn. Khi ông nghe tên thị trấn nơi người phụ nữ ở, một tia sáng ánh lên trong mắt ông. Ngay lập tức ông khoác áo choàng và đi tới phòng bênh người phụ nữ ở. 
Ông nhận ra được ngay ân nhân của mình năm xưa. Quay về phòng hội chuẩn, ông quyết định dốc hết sức để cứu bệnh nhân này. Và cuối cùng nỗ lực của ông đã được đền đáp.
Tiến sĩ Howard Kelly đề nghị phòng y vụ chuyển cho ông hoá đơn viện phí của ân nhân. Ông viết vài chữ bên lề của tờ hoá đơn và cho chuyển nó đến người phụ nữ. Bà nhìn tờ hoá đơn và biết rằng sẽ phải thanh toán nó hết đời mới xong. Bỗng nhiên có cái gì đó khiến bà chú ý và bà đọc những dòng chữ này:



"Trị giá hoá đơn bằng một ly sữa."

Ký tên: tiến sĩ Howard Kelly 

Hãy mở rộng trái tim với mọi người vì một ngày bạn sẽ cần người khác mở rộng trái tim dành cho mình. Do đó giúp đỡ người khác chính là mục tiêu để được sống hạnh phúc.

_ST_