Bài dự thi “Sự hy sinh thầm lặng”
Tôi nhìn đồng hồ, đã hơn 11giờ trưa, mặc dù ngôi nhà của lương y Đào Viết Thoàn tọa lạc ở ngay trước cánh đồng lúa đang chín vàng nhưng vừa vượt qua hàng chục km bằng xe máy dưới cái nắng chói chang, đến đây trời lại lặng gió nên mồ hôi trong người tôi đổ ra như tắm. Tôi xin phép mọi người cởi chiếc áo ngoài ướt đẫm mồ hôi vắt lên dây phơi, ngồi thở dốc như một người nông dân vừa đuổi bắt một con trâu sổng chuồng chạy tứ tung ăn lúa.
Mùa hè năm 2010, những người nông dân không chỉ chịu cảnh thời tiết nắng nóng khủng khiếp có khi lên đến 45 độ C mà còn chịu cảnh mất điện triền miên. Ở cái làng quê Đồng Ấu, xã An Quý, huyện Quỳnh Phụ, Thái Bình của anh thương binh - lương y Đào Viết Thoàn ngày nào cũng như ngày nào, mất điện từ sáng cho đến 8 - 9 giờ tối, thậm chí 11 - 12 giờ đêm mới có điện. Hàng chục bệnh nhân bỏng và người nhà bệnh nhân đang ngồi ở ngoài hiên nhà, ngoài bóng cây phe phẩy chiếc quạt nan. Thật cám cảnh cho những bệnh nhân bị bỏng, đặc biệt là những bệnh nhân nhi, họ không chỉ bị cơn đau hành hạ mà còn bị cả cái nóng hành hạ, thành thử nỗi đau như nhân đôi.